9a1 Pro
Đăng ký thành viên

9a1 Pro

tổng hợp
 
Trang ChínhPortalCalendarTrợ giúpĐăng kýĐăng Nhập
Đăng Nhập
Tên truy cập:
Mật khẩu:
Đăng nhập tự động mỗi khi truy cập: 
:: Quên mật khẩu
Top posters
admin
 
anhtungdepzai
 
mod_lata
 
Cloud
 
maihuongkute
 
bjlolj
 
kikixinhgai
 
123
 
anhtaiprohp98
 
dotkich_vn_9x
 
Latest topics
» Cho em hỏi tí
Mon Oct 07, 2013 10:40 pm by Bro.Vic | Dass

» LITERAL CoD MW3
Thu Jun 21, 2012 7:10 am by Cloud

» Ráp tiếng súng thành 1 bản nhạc (cực chất)
Fri Jun 15, 2012 7:18 pm by Cloud

» chu y;anh cua forum
Thu Jun 07, 2012 9:01 pm by anhtungdepzai

» Counter-Strike Online - Dead End, vs. Oberon
Fri Jun 01, 2012 3:14 pm by pekichpro_hp

» humin seraniotrong cso nst
Fri Jun 01, 2012 3:08 pm by pekichpro_hp

» cac vu khi va nhan vat trong cso nst beta2
Fri Jun 01, 2012 3:00 pm by pekichpro_hp

» anh cso nst cua tao an dut thang tong tung
Fri Jun 01, 2012 2:57 pm by pekichpro_hp

» Clip cover bài hát bằng... tiếng cười
Wed May 23, 2012 1:49 pm by choli

Affiliates
free forum

Thống Kê
Hiện có 1 người đang truy cập Diễn Đàn, gồm: 0 Thành viên, 0 Thành viên ẩn danh và 1 Khách viếng thăm

Không

Số người truy cập cùng lúc nhiều nhất là 562 người, vào ngày Tue May 01, 2012 7:54 pm

Share | 
 

 Cô nàng xui xẻo (9)

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
123
ma cấp 2
ma cấp 2


Post : 81
đồng : 322
Điểm thưởng : 0
Join date : 02/12/2011

13122011
Bài gửiCô nàng xui xẻo (9)

- Chúng ta đi cùng nhé. – Giang Hựu Thần đứng cạnh tôi, nói xong thì bước sải về phía
trước.
- Đi đâu? – Tôi hoài nghi nhìn cậu ấy.
- Đưa cậu về nhà. Cậu quên rồi à, hôm nay là cuối tuần, có thể về nhà rồi.
Về nhà? Cùng đi về nhà? Cậu ấy… cậu ấy không phải lái xe đến đón tôi chứ? Tôi đứng
nguyên tại chỗ, nhìn theo lưng cậu ấy, mặt nghệt ra không hiểu gì cả.
- Mau đi nào, cậu không muốn về nhà sao? – Giang Hựu Thần quay lại nhìn tôi nở nụ cười
mê li.
- Ừ, ừ… Đến đây! – Tôi vội vã chạy đuổi theo, bước song song với cậu ta trên con đường về
nhà.
Thật không ngờ Thái Linh tôi cũng có một ngày được sánh vai cùng đệ nhất hoàng tử Giang
Hựu Thần.
- Hơ hơ… hơ hơ… - Anh chàng bạn đồng hành này làm cho tim tôi lâng lâng như chiếc lá
bay vút lên không, hình như gần đây vận may của tôi tốt lắm, lẽ nào khi tôi cải trang thành
nam sinh thì có thể may mắn hơn sao?
- Cậu đang cười gì thế? – Nụ cười ngây ngô của tôi làm cho Giang Hựu Thần cảm thấy tò
mò.
- À… không có gì… - Thấy những người đi đường nhìn tôi ghen tị, không phải, là ánh mắt
đố kị mới đúng, cả người tôi bỗng bay vút lên không, ngay cả thùng bỏ thư màu vàng bên kia
đường, trong mắt tôi cũng biến thành một màu đỏ may mắn.
Đợi đã! Thùng thư?
Oh no! Không phải đã đến nhà tôi rồi sao? Không thể đi tiếp được nữa, nếu không sẽ xảy ra
chuyện mất!
- Tới nhà mình rồi! – Tôi vẫn chưa kịp hoàn hồn, giọng vẫn run run, trong lòng thì cứ cầu
mong không ai phát hiện ra thân phận của tôi, không được để ai phát hiện ra tôi!
- Cậu không mời mình vào nhà ngồi một lát sao? – Giang Hựu Thần hoàn toàn không nhận ra
sự lúng túng của tôi.
- Không… không được đâu… ơ… để hôm khác… - Mời cậu ý vào nhà ngồi? Híc! Nhà tôi
thật ra có gì hay ho để vào chơi đâu. Gian nhà chỉ có đúng bốn bức tường, cái gì cũng không
có, kể cả một chiếc ghế đàng hoàng cũng không có nốt.
- Sao lại không được chứ? Chúng ta là bạn học mà! – Giang Hựu Thần chớp mắt khiến đầu
tôi suýt nữa thì bị xẹt điện lên tới 2000 vôn.
- Mình… cậu không biết đâu, thật ra mình là một đứa rất xui xẻo, ai cũng gọi mình là đứa xui
nhất quả đất! Ai đứng gần mình quá thế nào cũng bị liên lụy! – Không hiểu tại sao khi tôi nói
những lời này ra, trong lòng lại cảm thấy lo ngay ngáy.
- Sao lại thế chứ! Mình không tin đâu! Không phải cậu mới được lọt vào bảng những người
nổi tiếng sao? Thái Lăng là người may mắn nhất mới phải! – Giang Hựu Thần nghe tôi nói
xong không những không sợ hãi bỏ đi, lại còn nhìn tôi cười thân thiện.
Bạn học… May mắn…
Thái Linh tôi mười bảy năm qua đều bị gọi là “người bị Chúa bỏ quên”, Giang Hựu Thần lại
gọi tôi là “may mắn”! Đối với một người đầy xui xẻo như tôi, ai ai cũng phải tránh xa ba
bước, thế mà Hựu lại gọi tôi là bạn của cậu ấy!
Mũi tôi bỗng dưng cảm thấy cay cay, trong mắt hình như có thứ gì nóng nóng di chuyển…
- Dù sao thì cậu cũng không nên vào nhà… - Tôi vội quay người, cúi gằm mặt, không dám để
cho Giang Hựu Thần nhìn thấy bộ dạng tôi lúc này. Tôi không thể giải thích cho Hựu hiểu tôi
đã cảm kích như thế nào trước những lời nói chân thành của cậu ấy. Tranh thủ lúc Hựu không
chú ý, tôi quay người bước vào trong nhà.
- Cậu đừng đi nhanh như thế chứ… đợi đã…
Tiếng của Giang Hựu Thần càng lúc càng nhỏ lại, tôi cứ như là bỏ trốn vậy, ba chân bốn cẳng
chạy, cho đến khi nghe thấy “Rầm” một cái, cánh cửa nhà tôi được đóng lại.
----------------------------------------------------------------------------------------------
Tôi dựa vào cánh cửa thở hổn hển, nụ cười tươi rói của Giang Hựu Thần cứ như lời thần chú,
niệm đi niệm lại trong đầu của tôi.
Bạn học… may mắn…
Sao có thể thế được! Thái Linh, mày đừng bao giờ tin lời dụ dỗ con nít kiểu này nhé!
Không biết bao nhiêu lâu trôi qua, khi tôi lấy lại tinh thần thì mới phát hiện muộn thế này rồi
mà mẹ vẫn chưa về nhà. Hôm nay là thứ bảy, bà có thể đi đâu được nhỉ?
Ding dong…
Sao mà thiêng thế không biết, tôi nhanh chóng đi mở cửa.
- Hu hu… Thái Linh, mẹ thật có lỗi với con…
Tôi vẫn chưa kịp nhìn rõ, mẹ tôi đã lao vào ôm chầm lấy tôi, nước mắt lã chã rơi trên mặt,
phát ra những tiếng nấc “vô tội”.
Nhìn thấy biểu hiện rất “kinh điển” của mẹ, tim tôi lập tức thắt lại, lẽ nào lại có chuyện gì xảy
ra sao?
- Tiểu Linh… - Mẹ tôi thốt ra được hai chữ, quệt quệt nước mắt, tay đặt lên vai tôi. – Đều là
do mẹ không tốt, nhưng mà mẹ biết, Tiểu Linh là đứa trẻ hiểu chuyện nhất, chắc chắn sẽ tha
lỗi cho mẹ, có phải không?
Tim tôi kêu thịch một tiếng, có dự cảm không lành…
- Mẹ, mẹ đừng dọa con nữa, mẹ mau nói đi.
- Tiểu Linh, chuyện thế này…
Mẹ tôi lau nước mắt, rồi kể lại chuyện hôm nay bà đã đem một tháng tiền sinh hoạt của tôi
trong trường British để giúp cho một tên lang thang “không nơi nương tựa”, “tài nghệ phi
thường”, “tương lai rộng mở” như thế nào…
Đùng đoàng!
Tiếng sét đánh ngang tai, tôi cảm thấy cuộc sống này đã từ chối tôi, thật sự đã từ chối tôi!
- Tiểu Linh! – Nghe tiếng mẹ nói tôi như hoàn hồn lại. – Mẹ đã làm một việc rất vĩ đại, có
phải không?
- Vĩ, vĩ đại… - Trên trán tôi có một giọt mồ hôi “tí tách” rơi xuống đất.
- Phải rồi! Mẹ đã động viên một người tương lai sẽ trở thành một nghệ sĩ nổi tiếng thế giới, sẽ
bảo tồn sức sống cho nghệ thuật… - Mẹ tôi liên miệng nói, hùng hổ khoe chiến công của
mình. – Nhưng mà, mẹ hết tiền mua gạo rồi con…
- Cái gì? Kể cả tiền mua gạo cũng đưa cho hắn?
Phật tổ ơi! Đây mới thật sự là sét đánh ngang tai!
- Ừ! Giúp người thì phải toàn tâm toàn ý chứ!
- Vậy chúng ta ăn gì để sống đây? – Tôi như phát điên phát dại. Không hiểu mẹ tôi đang nghĩ
gì nữa.
- Ồ… mẹ cũng không biết nên làm sao nữa… - Mẹ tôi cúi đầu thủ thỉ, cứ như đang bị tủi thân
lắm…
- Mẹ ơi, mẹ gọi cho dì chưa? Đã đến mức này rồi thì không cần sĩ diện nữa đâu, mượn ít tiền
dùng trước đã, nếu không chúng ta chết đói mất thôi!... – Thật không biết bây giờ ai là mẹ, ai
là con nữa.
- Mẹ đã gọi điện thoại rồi… Dì của con sống cũng không phải dư dả gì, con cũng biết Thu
Thu đang học trường quốc tế, còn hai người anh nữa… Áp lực nuôi ba người con lớn lắm, dì
của con cũng đâu có sống dễ dàng gì… - Mẹ tôi lắc lắc đầu, rồi đột nhiên tay nắm chặt lại
quả quyết. – Vì thế, chúng ta phải tự lực cánh sinh!
- Tự lực cánh sinh? – Mẹ ơi, mẹ nói dễ nghe quá. Mẹ không phải là nhờ vào bản thân mình,
mà là nhờ vào con gái mới đúng!

- Tiểu Linh này, con nói xem mẹ nên đi làm cái gì để có thêm chi tiêu trong nhà nhi? - Mới sáng sớm mà mẹ đã ngồi ngay ngắn giở báo ra tìm việc làm, vui vẻ hỏi tôi.
Tôi giật lấy tờ báo đang ở trên tay mẹ, trong lòng vẫn còn sợ hãi nhƣng cố gƣợng cƣời nói với mẹ:
- Mẹ, sao có thể để mẹ làm việc đƣợc. Con gái mẹ nhất định sẽ phụng dƣỡng mẹ đàng hoàng!
- Hả? Ôi! Con gái yêu quý nhất đời của mẹ… - Khuôn mặt mẹ lập tức xuất hiện hai dòng thác đổ, đôi mắt dạt dào tình thƣơng… - Mẹ biết con yêu mẹ nhất mà.Vậy con chịu khó cực chút vậy nhé!
……
Phù… Nếu nhƣ tôi để mẹ tôi đi làm công bên ngoài chắc chắn tôi phải đôn đáo đi tìm mẹ khắp nơi. Vì thế, nhiệm vụ quang vinh mà vất vả rồi lại đè lên đôi vai bé nhỏ của tôi thôi!
Nhƣng mà, Chúa ơi, ngài có thật sự nghe thấy lời cầu nguyện

Hiệp một: Thái Linh giáp mặt xui thần vào lúc 6 giờ 14 phút sáng.
- Ông chủ, ông cho cháu thêm một cơ hội nữa đi ạ…
- Không bắt đền cậu thùng sữa là may lắm rồi! Chƣa bao giờ tôi thấy có ngƣời nào ngày đầu tiên đi thử việc đổ hết 3 thùng sữa. Thật là xui xẻo!
- Ông chủ, thật ra cháu…
- Cậu còn muốn gì nữa hả? Này, chú ý đằng sau một chút đi!
Xoảng!
Tôi chỉ không để ý một chút xíu, ngƣời cúi ra đằng trƣớc một góc 55 độ, lập tức đầu đụng vào một thùng sữa khác.
- Ối! ...thùng sữa của tôi…
- Ông chủ…
- Tôi xin cậu đấy. Tôi vẫn còn vợ và đứa con phải nuôi, cậu buông tha cho tôi đi, đừng xuất hiện trƣớc mặt tôi nữa đƣợc không?
- Xoảng… xoảng…
Cánh cửa kính cửa hàng sữa đóng vào nhau thật nhanh trong tiếng cầu khẩn của ông chủ. Nhƣng do dùng sức quá lớn, cánh cửa đó đã bị trấn động trong vòng đúng 10 giây.

Hiệp Hai: Thái Linh uống trà chiều cùng xui thần vào lúc 1 giờ 4 phút chiều.
Mặt trời lên đến đỉnh, tôi mặc bộ quần áo hóa trang thành Godzilla rồi đứng chen chúc trong công viên mặt trăng. Nhìn thấy tôi dùng một trong 72 phép biến hóa của mình, biến thành một con Godzilla khổng lồ:
- Bọn mày ơi nhìn kìa! Chính cái con Godzilla đó!
Tụi trẻ con loắt choắt nhìn thấy tôi liền hò reo. Khà khà, xem ra mình vẫn còn thu hút đƣợc tụi trẻ con, đi làm những công việc kiểu này quá là sự lựa chọn sáng suốt! Hô hô!
- Tiến lên anh em ơi! Tiêu diệt tên quái vật! Nhìn kiếm ánh sáng xuất chúng của ta đây! Tên Godzilla độc ác kia chết đi! Ta là… siêu… nhân… xuất… chúng!
Cái gì? Kiếm ánh sáng xuất chúng? Không phải chứ, tôi chỉ là một con Gozilla hiền lành mà! Hu hu hu… nhƣng mà đã không kịp để giải thích nữa rồi, tôi nên nhanh chóng chuồn đi thì hơn…
Tôi mặc vào bộ quần áo Godzilla bự tổ chảng, đầu đội một cái mũ nặng hơn tạ, trƣớc sự rƣợt đuổi hừng hực khí thế của lũ trẻ con “yêu chính nghĩa”, tôi chỉ còn biết cắm đầu cắm cổ mà chạy… chạy… chạy…
Một tiếng đồng hồ sau…
Áo ƣớt sũng trong mồ hôi, tôi tháo cái mũ nặng nhƣ cùm của mình xuống, ngồi trên bệ đƣờng thở dốc.
Hừ hừ! Tụi con nít đáng nghét ban nãy đều là vận động viên đƣờng trƣờng hết hay sao không biết, báo hại tôi chạy đến mấy chục vòng quanh công viên!
- Này, cậu làm cái gì ở đây hả? Sao lại núp ở đây trốn việc? – Một chú đeo tấm bảng “giám đốc nghiệp vụ” ở trƣớc ngực xuất hiện ở phía sau tôi nhƣ một con ma, khuôn mặt xanh xám… - Khi không biến mất một tiếng đồng hồ chẳng thấy tăm hơi đâu cả! Tôi sa thải cậu!
- Cháu… cháu... cháu…

Hiệp 3: Kết cục của Thái Linh và xui thần lúc 2 giờ 44 phút chiều.
Đèn tín hiệu đã chuyển sang màu xanh, mọi ngƣời cứ lƣớt qua tôi tiến về phía trƣớc, còn tôi thì cứ liên đứng trơ trơ ra ở chỗ cột đèn đƣờng, đầu ngƣớc lên nhìn ông mặt trời chiếu những ánh nắng chói mắt. Đột nhiên tôi bị ai đó đụng vào ngƣời, rồi bị cuốn vào đám ngƣời đang đi nhƣ dòng thác đổ.
Hôm nay sao tôi lại xui nhƣ thế này! Chỉ trong vòng một buổi sáng ngắn ngủi mà tôi đã thử hết mƣời ba công việc, lẽ nào tôi lại xui đến thế sao? Tôi cúi gằm mặt xuống, đá một hòn đó dƣới chân mình…
- Úi da! Ai ném tôi?
Thôi chết rồi, hòn đá bị hất lên rồi văng trúng đầu một cậu thanh niên vạm vỡ! Tôi vội “đánh bài lờ”, giả bộ huýt sáo ngó đi chỗ khác.
- Chào mừng quý khách!
Tôi đang lững thững bƣớc đi không biết nơi nào dừng chân thì bị thu hút bởi giọng mời đon đả phát ra từ một cửa hàng ăn nhanh. Đã lâu lắm rồi tôi không đƣợc ăn cánh gà rán… nhƣng mà, nguyên cả ngày hôm nay tôi không tìm đƣợc một công việc nào cả, cánh gà… cũng theo đó bay lên trời rồi!
Tôi nhìn chằm chằm từ ngoài vào qua tấm kính trong suốt, cố gắng ôm cái bụng đang đánh lô tô dữ dội của mình. Thôi tiêu, nƣớc miếng chuẩn bị rơi ra ngoài!
Vèo!
Trƣớc khi rời khỏi tấm kính khoảng 0,5 giây, tôi bỗng nhìn thấy một vật lạ đang bay, nó có thể làm thay đổi một nửa phần còn lại cuộc đời tôi – Tờ giấy tuyển nhân viên.

- Cháu đến đây để xin làm ạ… - Tôi đẩy cánh cửa phòng giám đốc, nhìn thấy một ngƣời phụ nữ đang ngồi phía sau bàn làm việc, khuôn mặt khá thô đƣợc trát lên một lớp phấn dầy.
- Cậu muốn tìm việc à? Đã có kinh nghiệm làm việc chƣa? – Bà chủ mặt to ngƣớc lên nhìn tôi từ đầu xuống đến chân, rồi lại cúi nhìn xấp tài liệu trên bàn.
- Dạ có, dạ có! Cháu đã có kinh nghiệm làm qua mƣời ba công việc rồi! – Mới nghe hỏi đến thế mạnh của mình, tôi lập tức hào hứng, nhƣng mà khuôn mặt bà chủ vẫn có gì đó nghi ngờ.
- Thôi đƣợc, bây giờ cậu đi thay đồng phục đi! – May mắn làm sao thời khắc cuối cùng bà chủ cũng đã gật đầu đồng ý nhận tôi.
- Thật sao? Cám ơn, cám ơn bà chủ nhiều.
Chúa ơi, con nhất định sẽ trân trọng cơ hội may mắn lần này ngƣời dành cho con!
- Phục vụ, cho gọi đồ ăn!
Không còn thời gian để suy nghĩ nhiều, tôi bắt đầu làm công việc đến không chút dễ dàng này.
- Quý khách, đồ ăn đã đủ rồi đây. Tất cả là 26 đồng 8 hào… Chúc quý khách ngon miệng! – Tôi đƣa khay đồ ăn đến trƣớc mắt họ, cúi ngƣời chào lịch thiệp!
- Quý khách có cần gì nữa không ạ? – Tôi thấy ngƣời khách hàng đó vẫn không chịu rời quầy, bèn hỏi.
- Cảm phiền cho tôi xin biên lai thu tiền.
- Vâng ạ. Xin lỗi, xin lỗi! – Tôi vội vàng đƣa tờ biên lai qua cho ngƣời khách, nhƣng ngƣời khách đó vẫn đúng nhìn tôi trân trân một cách kì lạ.
- Phục vụ đâu hết rồi? Dơ nhƣ thế nào bảo tôi ngồi làm sao?
- Đến đây, đến đây! – Khách hàng là thƣợng đế, khách hàng là thƣợng đế! Tôi vừa lẩm bẩm trong miệng cái chân lí bất di bất dịch này, vừa cất tiếng trả lời khách hàng, chạy thẳng đến chỗ khách than phiền để dọn dẹp rác và đồ ăn.
Thái Linh cần cù và dũng cảm, cố gắng nhé!
- Thái Lăng, lau sàn nhà cho tôi, không nhìn thấy nó dơ nhƣ thế này à?
- Vâng ạ. Đến ngay đây!

- Thái Lăng, mau ra ngoài cửa đứng phát tờ rơi đi! – Bà chủ vứt qua cho tôi một xấp tờ rơi.
- Thái Lăng! – Tôi vẫn chƣa kịp quay ngƣời đi, tiếng của bà chủ lại oang oang cất tiếng lên – Sao lại để máy tính tiền mở nhƣ thế này?
Máy tính tiền?
Ối! Tôi sực nhớ đến lúc nãy mới vừa thu tiền khách xong thì bay ngay đến chỗ thu dọn bàn ăn quên đóng máy lại… Anh trƣởng nhóm đã nhắc trƣớc rồi đóng máy thu tiền là việc quan trọng nhất cần phải nhớ!
- Xin lỗi, xin lỗi! – Tôi chỉ còn cách gật đầu nhận lỗi!
- Đến cả máy thu tiền cũng không biết đóng, cậu làm ăn kiểu gì thế hả? Mau biến đi ngay cho tôi! Bà chủ gắt lên, suýt bắn cả nƣớc miếng vào mặt tôi.
Biến đi? Không đƣợc, khó khăn lắm tôi mới tìm đƣợc công việc này, lại là việc đƣợc trả lƣơng theo ngày. Tôi không thể để vuột mất nó đƣợc! Tôi phải làm sao bây giờ?

- Ai đã làm bà chủ xinh đẹp của chúng ta tức giận thế này? - Phía sau lƣng bỗng vang lên một giọng nói làm dây thần kinh yếu ớt của tôi bị kéo căng ra hết cỡ. Nhìn vào ánh mắt của bà chủ, tôi có thể đoán đƣợc ngƣời đang đứng sau lƣng mình.
- Ôi, anh chàng đẹp trai, mau vào đây, mau vào đây!
- Thái Lăng, cậu phải cám ơn tôi thế nào đây? – An Vũ Phong đi đến cạnh tôi, ôm chặt vai tôi, kề sát vào tai thì thầm.
Tôi cảm thấy nhột, tim đập thình thịch, vội vã tránh đi.
- Thái Lăng!
Ủa? Sao lại nghe ai đó gọi tên tôi thế này? Không phải chứ, hay là do bị bà chủ mắng nhiều quá, nên lỗ tai lùng bùng rồi, hôm nay toàn nghe ngƣời khác gọi tên của mình… Không phải vậy đâu!
- Thái Lăng!
Sao lại nghe thấy nữa vậy? Tôi quay đầu nhìn về phía cửa nhà hàng.
- Giang … Giang Hựu Thần, sao cậu lại ở đây?
Giang Hựu Thần đang đi từ phía nhà hàng ăn uống cao cấp của Pháp ở đối diện, vẫy tay tôi niềm nở. Đƣơng nhiên, phía sau lƣng cậu ta là tam đại tƣớng quân British. Bọn họ quả là đi đâu cũng đủ bốn ngƣời.
Một mình tên An Vũ Phong cũng đã đủ chết rồi. Bây giờ lại thêm bốn ngƣời đó nữa!
Nhìn An Vũ Phong liếc Giang Hựu Thần một cách hằn học, tôi tự dƣng không biết đại chiến thế giới lần 3 có phải sắp nổ ra không?
- Bọn mình vừa mới đi uống trà chiều xong. – Giang Hựu Thần dùng ngón tay chỉ về phía nhà hàng mình vừa bƣớc ra. – Thái Lăng cậu ở đây làm gì vậy?
- Mình… - Tôi tự nhìn bản thân mình đang cầm xấp tờ rơi cùng bộ quần áo đồng phục, miệng không thốt lên lời.
- Giang Hựu Thần cậu quả là ngƣời chẳng hiểu nhân tình thế thái gì cả! Cậu ta ở đây để làm việc! – An Vũ Phong đến trƣớc mặt Giang Hựu Thần khoanh tay lại nói.
- Trƣớc khi mọi ngƣời đến đây một giây thì tôi vẫn còn là ngƣời làm ở đây, bây giờ thì… tôi bị đuổi rồi. Bà chủ, cháu thay bộ đồ ra rồi cháu sẽ đi ngay. – Tôi hít một hơi dài, xoay ngƣời đi về phía phòng nghỉ của nhân viên.
- Cô chủ xinh đẹp ơi, cô định đuổi Thái Lăng thật sao? – An Vũ Phong “phóng” ra ánh mắt dễ thƣơng, chớp chớp nhìn bà chủ. Không biết tại sao, tôi đội nhiên cảm thấy cậu ấy thật đáng yêu, không, lẽ ra tôi nên cảm thấy kinh dị mới phải chứ?
- Thôi nào Thái Lăng, tôi nói đuổi cô hồi nào! – Tôi quay lại nhìn thấy mắt bà chủ nhƣ biến thành hai trái tim to đùng, cƣời đon đả với An Vũ Phong.
- Cậu là bạn của Thái Lăng à? Cậu muốn ăn gì không?
- Làm việc? Thật không? – Giang Hựu Thần nghe thấy lời của bà chủ cảm thấy rất bất ngờ, mắt sáng lên. – Cậu giỏi thật đó!
- Nguyên này, nếu nhƣ Thái Lăng đang làm việc ở đây vậy thôi chúng ta vào ngồi một lát đi. – Giang Hựu Thần quay sang đề nghị với Ân Địa Nguyên.
- Không cần, không cần! – Cuối cùng tôi cũng tỉnh táo lại, vẫy tay liên tục.
- Tại sao lại không thể vào trong? – Giang Hựu Thần mới vừa hứng khởi lên lại ỉu xìu xuống thất vọng.
- Bởi vì... bởi vì mọi ngƣời nhất định sẽ không thích quán ăn bình dân này, đồ ăn không ngon, môi trƣờng lại...
- Đâu có! Tại vì chƣa đến bao giờ nên mình muốn vào trong xem thử. Mọi ngƣời nghĩ đúng không? – Tôi vẫn chƣa kịp nghĩ ra hết lý do để thuyết phục họ thì Giang Hựu Thần đã cƣớp lấy lời tôi, lại còn quay sang mọi ngƣời để tìm sự đồng tình.
- Những nơi nhƣ thế này không tốn nhiều tiền, cho dù ăn thêm một bữa sáng cũng chẳng sao. – Kì Dực chỉ chăm chăm ngó vào cái máy tính bỏ túi của mình, mắt không thèm ngƣớc lên.
Nghiêm Ngôn liếc nhẹ tôi một cái, không nói không rằng.
Nhìn thấy bốn ngƣời bọn họ bƣớc vào, hình nhƣ tôi lại nghe đƣợc giọng cƣời gằn của lão thần xui xẻo.

- Ôi trời ơi, sao mà đẹp thế!
- Có phải là minh tinh màn bạc đến để quay phim không?
- Không phải đâu, không phải đâu! Bọn họ đều là những bạch mã hoàng tử của trƣờng British! Bên phải là Giang Hựu Thần! Còn nữa còn nữa, bên trái là An Vũ Phong đó!
Bên trong nhà hàng bắt đầu xuất hiện những tiếng rì rầm to nhỏ: Giang Hựu Thần cùng ba ngƣời bạn mình ngồi bàn bên phải, An Vũ Phong ngồi một mình ở bàn bên trái.
Thật là khó tin!
Khó tin hơn là các thực khách cũng từ từ chia thành hai nhóm, bài binh bố trần nhƣ chuẩn bị lâm chiến.
- Cho gọi món đi! – An Vũ Phong ngồi tại bàn vẫy tay gọi ngƣời đến. Trên trán tôi bất thần rơi xuống một giọt mồ hôi.
- Ở đây là cửa hàng ăn nhanh, cậu phải tự đến quầy để gọi món. – Tôi đi ngang qua An Vũ Phong, “mở” chút lòng tốt nhắc cậu ta
- Cho gọi món! – An Vũ Phong cứ nhƣ không nghe thấy lời của tôi, lại còn lớn giọng hơn vẫy tay về phía quầy. – Thái Lăng! Mau đến đây!
Tôi mới đến quầy, An Vũ Phong bắt đầu réo tên tôi lên!
- Thái Lăng! Mau đến giúp chàng trai đó gọi món đi! – Trên trán bà chủ mặt bự đó rõ ràng hiện lên dòng chữ to lù lù “Các anh chàng đẹp trai muốn gọi món cứ tìm tôi”
- Nhƣng mà, tôi... – Nếu nói tôi đi giúp Giang Hựu Thần, tôi còn có thể chấp nhận... Hừ! Chỉ cần nhìn thấy đôi mắt đầy gian tà của tên An Vũ Phong, tôi lại nghĩ đến chuyện tấm hình lần trƣớc, trong lòng tôi lại tràn lên nỗi oán hận, muốn băm vằm mổ xẻ thằng cha này ra...
- Tôi cái gì mà tôi! Mau đi đi! Nhân tiện đi hỏi anh chàng đẹp trai đeo bông hoa tai kim cƣơng đó... – Bà chủ bất ngờ ngƣợng ngùng, e thẹn. Tôi thấy ớn lạnh trong ngƣời. - ...Tôi muốn đƣợc chụp hình chung với cậu ta.
Về Đầu Trang Go down
Share this post on: Excite BookmarksDiggRedditDel.icio.usGoogleLiveSlashdotNetscapeTechnoratiStumbleUponNewsvineFurlYahooSmarking

Cô nàng xui xẻo (9) :: Comments

No Comment.
 

Cô nàng xui xẻo (9)

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 

Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
9a1 Pro :: Giải trí :: truyện ngắn-
Chuyển đến